Ánh mắt Khương Lưu Tiên cuối cùng lại tìm thấy Trần Tích: “Dạ Bất Thu của biên trấn, có thể sống sót, hẳn là có người đã chết thay ngươi, thay vì tìm chết, chi bằng thay hắn mà sống cho tốt.”
Nói đoạn, nàng nhảy khỏi cành cây, đuổi theo Trần Tích.
Mãi đến lúc này Hồng Tổ Nhị mới có thời gian đưa tay sờ ra sau lưng, hắn qua vết thương sờ được cả xương sườn gãy vụn, sâu đến tận xương.
Hắn suy nghĩ hai hơi thở, chỉ cởi áo ngoài tùy ý quấn hai vòng quanh người siết chặt cầm máu, lại loạng choạng đuổi theo hướng Khương Lưu Tiên và Trần Tích rời đi.




